Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Ngày cuối cùng


Hết mất rồi, chỉ sau ngày hôm nay
Ta và Người, sẽ chia tay hai ngả
Hết mất rồi, những ngày xưa êm ả
Ta và Người, sẽ chẳng còn của nhau.

Hết mất rồi, chỉ sót lại niềm đau

Lời cuối cùng, cuốn buồn vui đi mất
Hết mất rồi, chẳng còn gì ân hận
Người cũng buồn, có nuối tiếc gì đâu.

Ngày hôm nay, chôn chặt đáy tim sâu

Cố thổi bùng, nến thời gian sắp tắt
Phút một mình, nghe đầu môi đắng mặn
Đưa Người về, ta tiễn cả ta đi.

Tự hỏi lòng, ta còn lại được gì

Không gì cả, mà như là tất cả
Có một nơi, giữa đời thường nghiệt ngã
Đáy tim mình, ta chạy tới tìm EM.

Aki kokoro -Việt Nam

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Nước Nam (Thơ sưu tầm)




Nước Nam từ thuở Hồng Bàng 

Đổi thay cuộc thế, giang san chuyển vần 

Từ Đinh, Lê, Lý, Trần thuở trước 

Đã bao lần vận nước đổi thay 

Núi sông thiên định đặt bày 

Đồ thư một quyển xem ngay mới rành

Sấm Trạng
Thơ sưu tầm

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Anh đã giết em - Thơ XUÂN DIỆU

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao?

Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian.
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn

Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất em cho anh mở
Nhớ muôn thưở thần tiên


Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta!


Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau?

Tại em cố chấp

Tại anh đã mất

Con đường đi tới trái tim em

Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến

Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?



Thơ Xuân Diệu

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Anh + em và biển (Thơ Nguyên Nhất)



Má em hồng, môi em ấm
Tay em mềm mại, tóc em thơm hương
Đôi ta lặng giữa hoàng hôn
Nghe sóng, nghe gió cùng nhau ôm ấp.
                                                                          Nguyên Nhất


Nhà thơ Nguyên Nhất, nhà thơ đượng đại tên thật là Nguyễn Tường Nhật

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Đất nước - Thơ của Nguyễn Khoa Điềm

Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái ngày xửa ngày xưa mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu từ miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc…

Tóc mẹ thì búi sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay giã dần sàng
Đất Nước có từ ngày đó… 

Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm...

Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẵng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi Chim về
Nước là nơi Rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào mình trong bọc trứng...

Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Em ơi em
Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hoá thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời.

Nguyễn Khoa Điềm 

Đất nước - Thơ của Nguyễn Khoa Điềm