Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012
Ngày cuối cùng
Hết mất rồi, chỉ sau ngày hôm nay
Ta và Người, sẽ chia tay hai ngả
Hết mất rồi, những ngày xưa êm ả
Ta và Người, sẽ chẳng còn của nhau.
Hết mất rồi, chỉ sót lại niềm đau
Lời cuối cùng, cuốn buồn vui đi mất
Hết mất rồi, chẳng còn gì ân hận
Người cũng buồn, có nuối tiếc gì đâu.
Ngày hôm nay, chôn chặt đáy tim sâu
Cố thổi bùng, nến thời gian sắp tắt
Phút một mình, nghe đầu môi đắng mặn
Đưa Người về, ta tiễn cả ta đi.
Tự hỏi lòng, ta còn lại được gì
Không gì cả, mà như là tất cả
Có một nơi, giữa đời thường nghiệt ngã
Đáy tim mình, ta chạy tới tìm EM.
Aki kokoro -Việt Nam
Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012
Nước Nam (Thơ sưu tầm)
Nước Nam từ thuở Hồng Bàng
Đổi thay cuộc thế, giang san chuyển vần
Từ Đinh, Lê, Lý, Trần thuở trước
Đã bao lần vận nước đổi thay
Núi sông thiên định đặt bày
Đồ thư một quyển xem ngay mới rành
Sấm Trạng
Thơ sưu tầm
Thơ sưu tầm
Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012
Anh đã giết em - Thơ XUÂN DIỆU
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian.
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất em cho anh mở
Nhớ muôn thưở thần tiên
Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta!
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian.
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất em cho anh mở
Nhớ muôn thưở thần tiên
Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta!
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?
Thơ Xuân Diệu
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
